Unconfigured Ad Widget

Collapse

Announcement

Collapse
No announcement yet.

Huyền Thoại Yêu

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Nhẹ đường bay

    Nhẹ đường bay

    Em vẫn biết sông lại về với biển
    Nên nỗi buồn tan biến mỗi một khi
    Đường đời thôi thua thiệt dỗi hờn chi
    Chuyện trăm năm ít nhiều qua thay đổi

    Kiếp người rồi đi vào trong cằn cỗi
    Ngọn nắng tàn chìm nổi thung lũng hoang
    Như tìm cách gần gũi lúc muộn màng
    Mong gặp ai cảm thông lần sau cuối

    Mưa thoáng qua làm khung trời đắm đuối
    Gió hò reo từng đợt rưới hư không
    Bước thời gian rón rén đến bên lòng
    Khuấy động mấy cũng lần hồi tan mất

    Không cánh mà bay cơn sầu trời đất
    Cõi người len lỏi thật dễ hư hao
    Chiều trong mắt chiều rơi lá nhạt màu
    Tiễn nhau nói xin người đừng ngoái lại

    Để cánh chim
    Nhẹ đường bay xa ngái…

    Thuvang

    Comment


    • Tại vì…

      Tại vì…

      Thoáng ngơ ngác với cuộc đời
      Bình yên cuốn xoáy rã rời từ khi
      Không tin Cha bỏ con đi
      Ngồi cùng trăng khuyết lầm lỳ đợi ai

      Quay về hướng khói hương bay
      Rưng rưng một nỗi niềm quay quắt buồn
      Đừng ai nói nước không nguồn
      Đừng ai lên tiếng sông luôn xa bờ

      Đường trần nay dẫu bơ vơ
      Lòng chưa yên nhớ lệ mờ đêm khuya
      Thèm bao ngày cũ đã qua
      Để con như sóng lân la cát vàng

      Thật thà cất giọng hát vang
      Xin lần trọn vẹn tình chan chứa tình
      Người vui với một niềm tin
      An nhiên quên hết nhục vinh cuộc đời

      Cha đi… Cha đã đi rồi
      Vầng trăng lạnh lẽo bên tôi tại vì…!

      Thuvang

      Comment


      • Sao ta lơ lửng hai phương?

        Sao ta lơ lửng hai phương?

        Trong ta chiều bỗng về gần
        Con đường tính đã mấy lần đi qua
        Bóng ngày lại thấp thoáng xa
        Trên môi tồn đọng chỉ là màu da

        Giữa êm ả cõi ta bà
        Cơn buồn lại tự làm hòa cái tôi
        Vô tư như trẻ nằm nôi
        Chờ mưa đợi gió bên đồi ru thôi

        Trời xua đuổi nắng nữa rồi
        Nên vùng mây trắng bồi hồi lặng thinh
        Gió thì rủng rỉnh rung rinh
        Đủ cho chiếc lá ngắm mình soi gương

        Sao ta lơ lửng hai phương…?

        Thuvang

        Comment


        • Mà sao…

          Mà sao…

          Chim lạc bầy kêu ngày cuối Hạ
          Chợt nghe kiệt sức tả sao vừa
          Kể ra hai chục năm thừa
          Mà rồi nỗi nhớ vẫn chưa nhạt lòng

          Tiếng võng cánh đồng nhà vách đất
          Dãi dầu gian khổ dắt trẻ thơ
          Đưa con vào tuổi mộng mơ
          Bụi trần chẳng để đục mờ yêu thương

          Cơn gió chiều bên đường bạc thếch
          Mẹ vẫn còn y hệt thân cò
          Lặn lội chăm sóc đắn đo
          Nuôi con từng đứa ấm no ân tình

          Cuộc bể dâu gập ghình mẹ gánh
          Trao đầy tay trẻ hạnh phúc riêng
          Đôi khi mất ngủ triền miên
          Sợ con mai mốt truân chuyên một mình

          Rồi bây giờ bóng hình mẹ vắng
          Người đi trời đất lặng buồn hiu
          Bất chợt đau bởi cô liêu
          Cơm canh lạt lẽo xót điều mồ côi

          Ví mình nay lẻ loi sông chảy
          Ra vào đâu ai dạy đúng sai
          Nắng lên ấm vạn cỏ cây
          Mà sao lạnh cứ
          Hoài vây thân này…?

          Thuvang

          Comment


          • Nửa

            Nửa


            Đêm đang đi nửa đoạn đường

            Trăng đang thầm lặng đo lường trời cao

            Sương rơi bàng bạc chênh chao

            Từng hàng cây đứng kề nhau vỗ về


            Ngồi nghe bài hát phu thê

            Cõi lòng khắc khoải bộn bề từ đâu

            Lấy gì đong đếm canh thâu

            Cứ nghe nhịp thở đang bâu thân mình


            Tối nay sao nghĩ linh tinh

            Để rồi buộc miệng chẳng tin tưởng lòng

            Lúc này trời chẳng gió giông

            Cạn khô nỗi nhớ chớ không cạn tình


            Mới là nửa cuộc hành trình

            Vô tư chân bước buồn hình như vơi…


            Thuvang

            Comment


            • Trao...

              TRAO...

              Mù sương đêm ngự trắng trong
              Ta thèm giọt nắng bên song cùng người
              Nhuốm vàng đôi mắt khuya rơi
              Chợt nghe nặng cả chỗ nơi mình nằm

              Biết rằng giây phút tơ tằm
              Mong manh mỏng mảnh trăm năm vụng về
              Nửa đời vẫn khóc đam mê
              Rưng rưng đợi chút hương thề ngày xuân

              Vắt lòng đem đổi trầm luân
              Xem vui buồn đã mấy lần ta trao...

              Thuvang

              Comment


              • Thêu thùa trăm năm

                Thêu thùa trăm năm

                Ngày mai mình lại gặp nhau
                Bầu trời vẫn thế nửa màu xanh xanh
                Còn nguyên một giấc mộng lành
                Con thuyền đôi lứa chòng chành giữa khơi

                Trong hay đục nước vẫn trôi
                Từ tia mắt ngó nhớ hồi nào quen
                Gió cùng hạt bụi lênh đênh
                Cuốn đi chẳng giữ tuổi tên cuộc tình

                Tay em cầm cốc rượu xin
                Van anh nhấp cạn với hình bóng em
                Ngồi trong thấp thoáng trăng thềm
                Lòng sao say khướt êm đềm xa xưa

                Chẳng phu thê chỉ chờ mưa
                Theo Ngâu Chức tích thêu thùa trăm năm

                Thuvang

                Comment


                • Chưa quen Thu

                  Chưa quen Thu

                  Gió mang tháng chín về rồi
                  Trời Thu nhuộm sắc bên đồi đó đây
                  Thay xiêm áo lá hây hây
                  Mây lan én lượn làm đầy yêu thương

                  Và em bất chợt vấn vương
                  Cho lòng lại nhớ bởi tương tư người
                  Đăm chiêu môi nở nụ cười
                  Đôi con mắt đợi xa vời buồn tênh

                  Lá kia rơi vấp lênh đênh
                  Xa xăm quá khứ lãng quên xuôi giòng
                  Giữa chiều thềm nắng nghiêng cong
                  Hương Thu thầm lặng mà nồng nàn thân

                  Dường như Thu mãi ngại ngần
                  Nên tình em vẫn chưa lần nói... quen!

                  Thuvang

                  Comment


                  • Thu đã về

                    Thu về

                    Thu đã về trong hanh hao se lạnh
                    Ánh nắng phơi mỏng mảnh biến thành tơ
                    Chiếc lá kia với dáng vẽ như thơ
                    Nhẹ nhàng quá đang dại khờ rong ruổi

                    Thu có về xin đừng đi lầm lũi
                    Bỏ thân cây trơ trọi với người qua
                    Tay nhặt nhạnh bao tha thiết đậm đà
                    Cho khoảnh khắc tuyệt vời và quyến luyến

                    Thu sẽ về cùng Chức Ngâu như chuyện
                    Giấc mộng lành lần nữa lại thêm trang
                    Viết thật nhiều dẫu lá rớt ngập tràn
                    Và ngay cả lá chưa vàng đã rụng!

                    Thuvang

                    Comment


                    • Niềm Đau Tự Biết!

                      Niềm Đau Tự Biết!

                      Nơi anh ở trời mưa hay trời nắng?
                      Tôi nơi này mưa trắng rớt bờ vai
                      Con đường ướt sỏi đá thấm cơn lầy
                      Lang thang phố có tôi chờ khô cạn

                      Nơi anh ở có ve kêu ta thán?
                      Hát ngân nga bài bản nhớ người xa
                      Bầy chim rút trên nhánh lá la đà
                      Thì thầm nói với nhau lời từ giã

                      Nơi anh ở vui buồn về theo Hạ?
                      Hay như là kẻ lạ chẳng hề quen
                      Mặc phượng kia khoe sắc đỏ hơn sen
                      Bên lề đời thản nhiên rơi từng nhánh

                      Nơi anh ở, bây giờ trời đổi tánh?
                      Nóng hung hăng đốt cả nhánh cỏ đêm
                      Cô láng giềng hong tóc đứng bên thềm
                      Xao xuyến chạm nhìn trời mây bỡ ngỡ

                      Nơi anh ở không gần nơi tôi ở
                      Hỏi thăm người một câu nói thật mau
                      Bên kia nắng đây mưa phải không nào
                      Và bởi vậy niềm đau mình tự biết!

                      Thôi không nói để còn hoài tha thiết...

                      Thuvang

                      Comment


                      • Phút Vẩn Vơ

                        Phút Vẩn Vơ

                        Phố đông người phố chẳng của riêng ai
                        Cái bảng tên đường ngày đêm vẫn đó
                        Quán xá bán buôn nói cười lớn nhỏ
                        Thời xưa đâu ôm lặng lẽ mình tôi

                        Khúc nhạc buồn câu hát ngại ngùng môi
                        Nghe tiếc nuối bồi hồi nhìn quanh quất
                        Những tháng năm đầu hồn nhiên chân thật
                        Bây giờ thì độ tuổi yêu đã nguôi

                        Giữa buổi chiều đưa con mắt xa xôi
                        Có thể là lẻ loi làm mình khóc
                        Hay có lẽ cuộc đời hoài lăn lóc
                        Nên tần ngần khép nép bước chân ngưng

                        Nếu…
                        Nếu mà thôi may rủi không biết chừng
                        Ta lặng thinh và ngừng trong hơi thở
                        Vẫn bận lòng vẫn vấn vương duyên nợ
                        Hay nhẹ nhàng thanh thản phút ra đi

                        Ơi…
                        Chút miên man đủ sức để cười khì
                        Đặt trái tim ngữa lên trời tìm nắng
                        Xua hiu quạnh để lòng thêm tươi tắn
                        Cùng với Thu vui một kiếp lá hoa

                        Mấy chục năm rồi…
                        Ta vẫn nhận ra ta!

                        Thuvang

                        Comment


                        • Em vỀ

                          EM VỀ

                          Em về với xóm vắng xưa
                          Thân như tấm lụa bị mưa chồng chềnh
                          Điều chi nhoi nhói kề bên
                          Thấy tội nghiệp lá lăn kềnh ngoài hiên

                          Em về với một góc riêng
                          Thèm cà phê đắng cơn ghiền yêu thương
                          Nhớ người dưới phố trên đường
                          Nụ cười thân thiết bình thường mà xinh

                          Em về với mỗi tình mình
                          Tối nằm ngẫm nghĩ thình lình hiểu nhau
                          Dỗi chi sương lạnh chùm sao
                          Khoảng trời cũ kỹ còn cao cao hoài

                          Em về kịp lúc Thu nay
                          Thâu đêm trăng rọi bờ vai quê nhà
                          Trúc tre gió thổi lại qua
                          Nghe thanh thản điệu ngân nga mây ngàn

                          Em về quên hết bẽ bàng
                          Lòng buông bỏ chuyện trái ngang thuở nào
                          Giữ lâu chi để thêm đau...

                          Thuvang

                          Comment


                          • Yêu Thu

                            Yêu Thu

                            Sáng mùa Thu có phải chăng?
                            Mặt trời dậy muộn sương giăng mỏng dầy
                            Tối qua hương tóc gió bay
                            Còn thơm trên những bờ vai lá gầy

                            Lặng im nhánh cỏ mềm say
                            Lòng dan díu quyện tầng mây thẩn thờ
                            Không ai gõ cửa cơn mơ
                            Hồn miên man cứ lẳng lơ ngàn trùng

                            Tập làm quen với nhớ nhung
                            Biết đau chút nữa biết cung thương sầu
                            Tập buồn đăm đắm bể dâu
                            Biết nghe bản nhạc cơ cầu truân chuyên

                            Tập rồi mới thấy muộn phiền
                            Cớ chi tìm đắng cay riêng cho mình
                            Thu e ấp nắng bình minh
                            Như đang hâm nóng cuộc tình lãng du

                            Tháng Mười rõ đã yêuThu...

                            Thuvang

                            Comment


                            • Duyên Thu Gởi Ngườ

                              Duyên Thu Gởi Người

                              Nhớ áo thiên thanh trời lãng mạn
                              Nhớ mùa trút lá bóngThu sang
                              Đi trên cọng cỏ chiều vời vợi
                              Thơ thẩn hư không nắng ngã vàng

                              Em một thuở môi hồng thiếu nữ
                              Anh yêu tha thiết lậm tương tư
                              Nghe tràn thao thức khi xa cách
                              Chưa kịp quên nhau vội giã từ

                              Hoài niệm một thời cơn gió tạt
                              Em xưa cứ rủ lá rong chơi
                              Em giờ dáng dấp hồn Thu cũ
                              Không thể kéo ai ghé lại đời

                              Em cuối cùng là Thu ướt mưa
                              Bên trăng ngây dại chút hương thừa
                              Chờ hoài một gã đàn ông đẹp
                              Lặng lẽ tình si tẩm ngãi bùa

                              Ơ... lâu lắm rồi Thu nhỉ...
                              Nhưng rồi giữ mãi nét duyên gởi người!

                              Thuvang

                              Duyên Thu bàng bạc …

                              Chiều đã dần buông con dốc xoãi
                              Theo vòm nắng nhạt chuyển mùa sang
                              Đâu dây ánh mắt ai hờn dỗi
                              Nhòa dấu chân xưa dẩm lá vàng

                              Hương tóc thơ bay người thục nữ
                              Ừ, là huyền diệu chút riêng tư
                              Theo anh trên bước đường xa xứ
                              Để tạm tìm quên tiếng tạ từ

                              Em nhớ, khi mình nhìn lá đổ
                              Giữa mùa thu muộn níu hoàng hôn
                              Em cười, hỏi chứ đâu là tổ
                              Của bóng chiều đang lạnh bước dồn

                              Trả lời, anh nói chuyển mùa mưa
                              Tạo vật đã quên chuyện thiếu thừa
                              Chiều sẽ cùng trăng xây tổ ấm
                              Cần chi phải dụng đến mê bùa

                              Rồi sẽ …
                              Cùng thu ý hợp tâm đồng
                              Thủy chung giữ vẹn một lòng bên nhau …

                              Hoàng Thu Diệp
                              Last edited by Thu Vàng; 11-19-2017, 12:28 AM.

                              Comment


                              • Dễ chừng rời được xa xưa

                                Dễ chừng rời được xa xưa

                                Chiều chiều mắt ngó xa xôi
                                Ngẩn ngơ nhớ quá quê tôi xa rồi
                                Con sông nước chảy chung đôi
                                Chiếc xuồng ba lá lẻ loi rẽ đường

                                Cá vui quẫy đập trong mương
                                Lúa khoe vàng ánh đưa hương ngật ngầy
                                Gió khuya hòa quyện cùng mây
                                Đòng đưa ngọn cỏ hàng cây thả hồn

                                Liệu chừng mấy chục năm hơn
                                Đường quê chân đất còn trơn thể nào
                                Hôm nay tự đáy lòng đau
                                Nhớ cầu nhỏ sát bên ao sau nhà

                                Guốc vong thắt bím vào ra
                                Ngây thơ tìm lại xót là dường bao
                                Côi nguồn dẫu có hư hao
                                Gói tròn mưa nắng giữ màu rong rêu

                                Quên đi thật khó những điều
                                Dễ chừng rời được sáng chiều xa xưa…?

                                Thuvang

                                Comment

                                Working...
                                X