Unconfigured Ad Widget

Collapse

Announcement

Collapse
No announcement yet.

Tui học nấu ăn

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tui học nấu ăn

    Đoạn trường nấu ăn của tui

    Có nhiều người hỏitôi " bà học nấu ăn ở đâu mà thức ăn của bàky`cục quá tay?"tôi cười "học lung tung, tự họcthành ra tui nấuăn khôngtheo quy luật naò hết. HAHAHAHAH "
    Lúc còn ở nhà, mẹIsa bắt chị emIsa học nấu ăn căn bản như là nấu cơm, xôi, cháo, luộc trứng, luộc rau, nấu canh, v.v. Mẹ tôi lúc nào cũng nhắc nhở " tụi bay phải biết nấu nướng không thôi người làm họ qua mặt." Hahahaha
    Mấy anh chị em cũng nghe lời bà cụ, học làm bếp mặc dù không thích mấy. Các bạn biết là bếp núc ở VN đâu đâu có đủ tiện nghi như bên Mỹ, trời lại nóng, chao ơi, chui vào bếp là một sự cực hình. Ở Saigon, muốn ăn món gi`cũng có người bán sẵn nên tôi cũng không quan tâm học hỏi thêm những món đặc biệt cua quê nhà. Chỉ có món bánh chưng là tôi biết làm vì từ bé năm nào cũng coi thiên hạ làm bánh chưng vào dịp Tết.

    Có một món mẹ tôi luôn luôn ao ước được biết là món gà rút xương. Nhưng quý bạn biết bản chất người Việt mình ngày xưa , ai cũng muốn dấu nghề. Cho nên mẹ tôi mãi đến lúc mất đi vẫn không học được món này.
    Tôi sang Mỹ lây chồng , ở trong một tiểu bang rất ít người Việt mặc dù người Trung Hoa và Nhật rất đông. Thành phố tôi ở là Everett, cách Seattle 32 miles, một thành phố thật nhỏ. Lúc đó tôi chưa đi làm, ngày nào cũng đi theo ông xã đi Seattle. Trong khi ỗng làm việc, tui đi lang thang ngoài phố , lục lạo, tìm tòi. Tôi tìm ra chợ Pike (Pike Place Market) gần mé biển. Đi vòng vòng trong chợ, thấy sao giống chợ Saigon quá, tuy nhiên nhỏ hơn nhiều. Đồ biển, rau cỏ bán tràn lan. Trèo xuống từng thư hai, tui tìm ra môt tiệm bán đủ thứ gia vị. Caí làm tôi sung sướng nhất là mấy chai nước mắm sản xuất bênTrung quốc. Khiêng về nhà một chai, tui bắt đầu nấu mấy món VN thông thường như là sườn ram, thịt cốt lết nướng, nước mắm chấm chả giò. Thời gian này chưa có người VN nhiều làm gi có bánh tráng, loại bánh của Phi cuñg chưa thấy bán (có lẽ tôi không biết). Bên nhà phải gửi bánh tráng qua cho tôi làm chả giò. Xuống tiệm Nhật mua nấm meò and bún taù.
    Một hôm tôi nấu canh thịt bò , quăng vào vai tai hồi , chu choa , sao giống muì phở thế này ! Tôi nhớ nhỏ bạn ở VN nhà nó có tiệm phở ơ đường gì gần đường Trần Hưng Đạo , nó thường nói nấu phở phải có cái gì caí gi. Từ đó tôi tự nấu phở ở nhà.
    1975 Saigon rơi vào tay CS, hàng ngàn người Việt phải bỏ xứ mà đi. Seattle cũng tiếp nhận rất đông ngưỡi Việt ti nạn. Để đáp ứng với nhu cầu củađám người mới này, các tiệm thực phẩm Tàu bắt đầu nhập cảng các món Á Đông , từ nước mắm cho đến bánh hỏi khô, bún, bánh phở. Trước đó, những ngưỡi Việt ở vùng tôi phai dùng bún của Nhật.
    Một số nguoi Việttị nạn về cư trú tại Everett. Nhà thờ kêu tôi giúp làm thông dịch viên. Có mộtđiểm thật khôi hài; nhiều nguời tị nạn không biết Anh Ngữ cứ tuyên bố là họ chỉ biết tiếng Pháp thôi để co người Mỹ biết là họ cũng có học thức cao, thật làđại vô duyên.
    Trong những ngày làm thông dịch viên tôi gặp lai vài người cùng học chung Trung học vơi tôi ơ Saigon, trong đó có chị Hoa vợ anh Bảo. Anh làm cho hãng điện thoại, chị lúc đó ở nhà. Một hôm tôi lại nhà anh chị chơi, anh Bảo khoe "Bà xã tui mới học làm gà rút xương , ngon lắm.Có ai muốnđặt,giới thiệu bã dùm tui nha."Xong chị Hoa mang con gà mới nướng ra cho tôi xem. Tôi nghĩ thầm trong bung, "phải chi có má ởđây!". Hômđó tôiđặt chị làm cho môt con.
    Cách ðó 2 tuần sau, tôi ghé nhàđịnh nhờ chị làm nữa, chị bảo tôi, " caí này dễ ợt à, bà chỉ cần mua con dao như của tui, xong bắtđầu từ cổđixuống " Đoạn chị chạy vào bếp lấy con dao ra cho tôi xem. Nó là loai dao thaí cà chua, lưỡi mỏng có răng cưa.

    You should always go to other people funeral because they cannot go to yours!

    Yogi Berra

  • #2
    RE: Thư sáu

    Chị Isa chị cứ tán dóc với tụi em mệt nghỉ đi chị. Lên đây có chị thấy vui thêm đó.

    Comment


    • #3
      RE: Thư sáu

      cô Isabella: càng giàtan dóc nhiều sẽcàng vui :-)

      càng vui => càngcười nhiều
      1 nụ cười = 10 thang thuốc bổ

      vậycô càng phải vào đây tán dóc nhiều hơn!

      Comment


      • #4
        RE: Thư sáu

        Thanks mấy nhỏ!

        Mấy tuần nay làm biếng không ủi đồ, giờ laundry chồng chất, phải đi ủi đây.
        trong ni có ai ủi khăn trải giường, T-shirts như tui hông?
        You should always go to other people funeral because they cannot go to yours!

        Yogi Berra

        Comment


        • #5
          RE: Thư sáu

          Hi Isa,
          lavn không biết Isa ở khoảng nào của tuổi,
          nhưng dù ở tuổi nào Isa đừng nghĩ mình già thì sẽ không già.
          cộng thêm, Isa lên net tâm sự vui vẽ sẽ thấy thời gian wa mau hơn,
          lavn nghĩ vậy không biết có đúng không.

          Comment


          • #6
            RE: Thư sáu

            ORIGINAL: Isabella

            trong ni có ai ủi khăn trải giường, T-shirts như tui hông?
            có lavn đây.

            Comment


            • #7
              RE: Thư sáu

              Lavn,

              Thanks for your encouraging words. Isa không cảm thấy già nhưng nhiều người nhắc nhở cho mình biết đó thôi.

              don't you think, it doesn't how old you are you still think the same??? I do. I always think I am 12 year old.

              You should always go to other people funeral because they cannot go to yours!

              Yogi Berra

              Comment


              • #8
                RE: Thư sáu

                Thế là cuối tuần tui chạy ra Safeway mua con dao, con gà, thịt heo về học làm gà rút xương. Thành công mỹ mãn. Tôi thấy thật dễ , cứ ước ao phải chi má tôi còn sống , tôi sẽ chỉ cho má làm món này.

                Sau khi biết làm gà rút xương tui khoái quá, chỉ muốn chia xẻ với người khác. Tôi điện thoại cho nhà trường cộng đồng , tình nguyện dậy nấu món Việt nam cho Mỹ.HAHAHAHAHAHA Sau đó tui lai truyền nghề cho mấy bà bạn Viêtnam khác.
                Có khi gặp chị Hoa, tui cám ơn chị dạy tui cách rút xương gà, chỉ ngạc nhiên nói " tui dạy bà hồi naò? " Con người của chị thật tốt và khiêm nhượng.

                Mục đích của tôi là muốn giới thiệu cái món chả giò thân yêu của Viêtnam, một món ăn thật thông dụng, dễ làm (con nít cuñg làm được)lại rất ngon.
                Chả giò Viêtnam , theo ý tui, ngon nhất thế giới. Hồi đó món ăn Việt, Thaí xem như hoàn toàn xa lạ với người Mỹ, chỉ trừ những người có du lịch nhiều. Mỗi lần thấy ăn eggrolls của nhà hangTàu, ai cuñg khen ngon nồng nhiệt khiến tui xùng tiết. Chả giò gì mà toàn celery, bắp cải , tí thịt heo. vỏ cuốn dầy cộm như da bò.
                So, nhà trường nhận tui làm cô giaó dạy nấu ăn chùa. Cứ mỗi tam cá nguyệt, tui lui cui bưng vật liệu nấu ăn vào trường dạy. Họ cho tui xài caí phòng HomeEc của tui con nít, có đủ nồi niêu, chén diã, lò, maý rửa chén, tui chỉ cần đem vật liệu nấu ăn Á đông.
                Dạy thiên hạ nhưng tui đâu có biết phân lượng gì đâu, recipe cuñg cóc có. Tui bắt đầu nghiên cứu , làm ra công thưc các món. Xuống Seattle mua được một cuốn sách dạy nấu đồ Tàu nhỏ xíu (tiệm sách có hàng chụcloại sách dạy nấu ăn, nhưng tính tui hà tiện lựa cuốn nào rẻ nhứt mới mua.It turned out to be one of the best.

                Chị Bảo lại khoe với tôi bánh bao bã làm bằng Self Rising flour (lúc đó chưa có bột đặc biệt làm các thứ bánh như bây giờ), thêm vaò kinh nghiệm làm dumpling, lại mới trúng giải Raffle được một cái nồi hấp bánh hai từng, tui chạy ra trường dạy thiên hạ làm bánh bao. Tui gọi là Hum bao , bắt chước tiệm KauKau dưới Seattle. Chu choa, có nhiều bà Mỹ hỏi nhưng câu thật ngu. Như có một người hỏi tôi"tại sao cái nồi hấp lại có 2 tửng" Tui hỏi lại "Bà có biết tai sao người ta xây nhà nhiều từng không?" Bã nói không biết.Xong tui hỏi lại bã :" Tại sao người ta xaì bunk bed?" Đến lúc đó bà nội mới hiểu.

                Trở lại những ngày mới sang Mỹ, vì ít nguời Việt nên mỗi khi nghe nơi naò có người ViêtNam, tui với mấy bà bạn háo hức tìm kiếm làm quen. Tôi làm cho nhà ngân hàng. Có môt lần trong lớp huấn luyện nhân viên mới tôi gặp một anh Mỹ gốc Tàu. Thấy tui là VN, anh ta mừng quá, khoe với tui vợ anh ta cũng `VN, cũng làm cho ngân hàng, Bank ò California dưới Seattle.Nhưng vợ anh ta đổi tên Mỹ là Betty.Tối hôm đó tôi phoned cho Betty, đến cuối tuần tôi lại nhà Betty họp mặt vơi mấy người bạn của cô ta. Lúc đó nhằm dip Tết nên họ mang theo nhiều món trong đó có món bánh ít nhân thịt băm + nấm meò của một chị người Huế. Không có lá chuối , chị ta phải gói bằng giấy bạc. Khi về đến nhà , tôi điện thoại cho bà bạn dưới LA, bắt bã gửi lá chuối đặng tui gói bánh ít chia cho bã một ít.
                `Khi người Việt ti nạn qua, tôi lại học thêm vaì món của họ chế biến - bánh cuốn tráng chảo, nem làm bằng Ham ngâm dấm, tỏi , tiết canh làm băng knox gelatin and nước dùng gà.
                Tới thăm một gia đình tị nạn (Hồi đó Ox còn đi làm nên tôi đi chơi hoài hoài ỗng không quan tâm, lại còn trẻ người ốm nhom, tha hồ ăn HAHAHAHA) được họ cho ăn tiết canh, tôi ngạc nhiên hỏi làm sao tìm ra tiết tươi để làm. ông chồng cười "" dễ lắm , trước hết chi cần một hộp de lô (jello), nước dùng gà, màu đỏ , gan, mề thì thiếu gì, cho rau thơm, đậu phụng vaò ăn ngon không kém".
                Học làm bánh mì

                Từ bé tôi lúc naò cũng ao ước đuoc biết làm bánh mì. Má tôi thường kể chuyện đàn bà Pháp làm bánh mì mỗi ngày như mình nấu cơm. Qua Mỹ tôi copied nhiều recipes làm bánh mì nhưng lần nào ba'nh cũng cứng như đá. Tôi than phiền với đồng nghiệp về sự thất bại của mình. Tụi nó cũng đồng ý là làm bánh mì rất khó!

                Các cơ sở Mỹ có phong tục thật dễ thương trong mùa giáng sinh. Đó là tục lệ trao đổi quà, tên người tặng quà được giữ bí mật. Mỗi người viết tên mình vào một miếng giấy , gấp lại cho vào cái hộp. Xong đưa ra cho cả văn phòng bốc thăm. Bốc được tên nào, mua quà cho người đó. Lúc mở quà thật vui , đôi khi buồn cuời tại có người nghịch mua những món quà diễu cợt. Đến phiên tôi, vừa bóc hết giấy bọc , tôi reo lên sung sướng "Two 'breads and cookies making' books from Betty Crocker" Ngay lúc đó tôi biết ngay ai là người tặng quà, một cô bạnđồng nghiệp tôi hay tâm sự.
                Từ ngày đó, tôilàm bánh ít khi bi hư. Lại còn có gan đi chỉ cho người khác.
                Tôi lạcbước vào nhà bêp VF 2 năm về trước sau khi muc gia chánh bên XưViet bị cắt. Vaò đây tôi học thêm nhiêu món lạ. Điều lam tôi khâm phục là những đầu bếp trong này chi bằng tuổi em út, cháu chắt cua tôi nhưng họ nấu ăn rất giỏi. So với tôi lúc bằng tuổi họ , thật là một trời một vực.
                Lai chay qua HoaSon trang, đọc trang nấu ăn của Hinh Trần , tui mơi thấy minh đúng là cóc ngồi đaý giếng.^
                Tôi không có khiếu tráng trí, các món ăn tui làm, ăn được nhưng trình bày không khéo nên xem không được mắt.
                Có nhiều người than phiền tôi viết chuyện gì ngắn quá,nhưng tui cảm thấy gần đứt thởsau khi viết xong bài này. Hahahahah
                You should always go to other people funeral because they cannot go to yours!

                Yogi Berra

                Comment


                • #9
                  RE: Thư sáu

                  Vậy là chị Isa qua Mỹ trước năm 75 hả chị ???? kể tiếp chuyện học nấu ăn của chị đi

                  Comment


                  • #10
                    RE: Thư sáu

                    Chị Isa : chị mà quiy không vô bếp nữa là buồn lắm đó, ai kể chuyện, nấu ăn cho tụi em nghe & ngắm .

                    Comment


                    • #11
                      RE: Thư sáu

                      chị Isa...đừng đi đâu hết nha...có chị mới vui đó.
                      Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
                      Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
                      Lợi danh như bóng mây chìm nổi
                      Chỉ có tình thương để lại đời
                      (Tôn Nữ Hỷ Khương)

                      Comment


                      • #12
                        RE: Tui học nấu ăn

                        Em thi'ch đọc bài viết của chi Isa gì đâu á ! chị oi ! sẳn tiện cho em hỏi mình làm bánh mì có pha thêm bột gì để nó dai hả chị? em làm bánh mì cũng o.k ,nướng ra rất dòn ngon và khi nguội thì mềm mại lắm co' điều không được dai nhách và em tạo hình Ổ bánh xấu hoắc à ! khi nào chị rảnh rổi làm bánh mì Ổ nhớ step by step chụp hình cách tạo hình ổ bánh mì nghen chị , nhiều người viết recipes về bánh mì Ổ mà không dạy cách cán bột tạo hình gì hết,nó cũng là khâu rất quan trọng,nếu không biết cán bột ra và cuốnthì sẽ có Ổ bánh mì chai ngắt như khúc củi .Thanks chị trước nha !

                        Comment


                        • #13
                          RE: Thư sáu

                          chau ko ủi t-shirt nhung co ủi khăn trải giừơng, pillow case, and duvetcover however,9 tháng nay chau chi? co ui vài lan trong 2nd trimester thoi

                          ORIGINAL: Isabella

                          Thanks mấy nhỏ!

                          Mấy tuần nay làm biếng không ủi đồ, giờ laundry chồng chất, phải đi ủi đây.
                          trong ni có ai ủi khăn trải giường, T-shirts như tui hông?

                          Comment


                          • #14
                            RE: Thư sáu

                            hihihi,,Chị Isa I really enjoyed your adventures in cooking đó nha.

                            Có phãi chị là Trung Tá ÁoLua. bên nhà bếp bên kia không chị?

                            Comment


                            • #15
                              RE: Tui học nấu ăn

                              HongMai,

                              Yes, Isa qua Mỹ năm 1972. Sống ở Mỹ lâu hơn sống ở VN.

                              Mấy nhỏ,

                              Tới một giai đoạn nào đó, Isa phải nghỉ , Già lụ khụ làm sao len net được nè???.

                              The Love,

                              Yes, I am Trung Tá Ao Lua. bên DV.
                              You should always go to other people funeral because they cannot go to yours!

                              Yogi Berra

                              Comment

                              Working...
                              X