Unconfigured Ad Widget

Collapse

Announcement

Collapse
No announcement yet.

Thơ Hàn Linh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Hàn Linh



    Vườn Xưa

    Khách về ghé lại vườn thơ
    Thăm hoa lá cũ bây giờ ra sao
    Xanh xao cỏ mọc bên rào
    Mấy chùm hoa dại nghiêng chao giữa trời

    Đâu rồi ong bướm lã lơi
    Đâu rồi ngày tháng chẳng rời xa nhau
    Nụ hoa xưa ngã phai màu
    Vườn thơ ai khép đã lâu không vào

    Ta về nối nhịp tâm giao
    Vun hoa tỉa lá đón chào chủ nhân
    Đơm câu kết chữ dệt vần
    Cho vườn thơ cũ thêm phần xanh tươi

    Ong vờn bướm lượn về chơi
    Hoa thơm cỏ lạ cho đời thêm vui..
    Hàn Linh

    Bên Ni và Bên Nớ

    Bên anh trời đã vào trưa
    Bên em chuông đổ cũng vừa nửa đêm
    Ngủ đi em, mộng êm đềm
    Nhờ cơn gió thổi ru em mộng lành

    Mưa buồn mấy hạt rơi nhanh
    Bay bay trong gió hóa thành châu sa
    Nhìn mưa nhớ cảnh quê nhà
    Nhớ Thanh đa cũ, nhớ phà Thủ Thiêm

    Bên em trời đất im lìm
    Mây đang mê ngủ trăng tìm bến mơ
    Bên này anh đứng chơ vơ
    Hoài trông bóng hạc, mãi chờ dáng mai

    Bên này bên nớ chia hai
    Em trong giấc ngủ, anh hoài nhớ mong
    Duyên tình sao mãi long đong
    Hai bên hai kẻ trong lòng nhớ thương

    Bao giờ cho hết vấn vương
    Bên ni bên nớ chung đường...thiên thu
    Hàn Linh

  • #2


    Tim Em, Tình Anh


    Tim em là bãi cát mềm
    Tình anh hững hờ in dấu trên
    Anh làm ngọn sóng lênh đênh
    Ùa vào bãi cát...tim mềm vỡ tan...

    Tim em...
    vệt nắng hanh vàng
    Tình anh...
    chiếc bóng thời gian
    Nắng vàng trãi ngập chiều hoang
    Nhẹ mời chiếc bóng dịu dàng dẫm lên

    Tim em...
    bờ đá chênh vênh
    Tình anh...
    mây trắng bồng bềnh
    Mây quây phủ lấy đá gềnh
    Họa vào tiên cảnh cho nên cuộc tình

    Tim em...
    thảm cỏ an bình
    Tình anh...
    hoa trắng trung trinh
    Cỏ nằm ôm chặt hoa xinh
    Hồn xuân chợt đến đôi mình se duyên...

    Hàn Linh

    Một Trái Tim Buồn

    Một trái tim...

    ...đã từng biết yêu và biết nhớ
    ...đã từng biết sầu khổ vu vơ
    ...đã hơn một lần dệt mộng làm thơ
    ...và đã yêu em tròn câu duyên nợ

    Trái tim đó...

    ...đang tưởng chừng như tan vỡ
    ...đang nghẹn ngào lầm lỡ cuộc tình mơ
    ...đang sạm chai như sỏi đá trơ trơ
    ...đang rỉ máu viết vần thơ tiễn biệt !

    Rồi tim sẽ...

    ...đóng thành băng thành tuyết
    ...xuống tuyền đài trong huyệt mộ vùi chôn
    ...nhớ vòng tay sưởi ấm với môi hôn
    ...đêm buốt giá hồn tim đang giẫy dụa

    Tim hấp hối vòng tay cầu xin Chúa
    Xin được hoài mãi mãi vẫn yêu em...
    Hàn Linh

    Tự Hỏi

    Thử hỏi...
    ta tìm gì trong cuộc sống?
    Một chút tình cho trống vắng qua đi?
    Một chút vui cho đời bớt sầu bi
    Hay chút nắng cho ấm lòng băng giá?

    Ta mãi kiếm những khung trời mới lạ
    Mãi rong chơi ròng rã suốt một đời
    Đến bao giờ mới trọn vẹn thảnh thơi
    Đem hư ảo chuyển sang thành hiện thực

    Ta tự hỏi...
    từ vực sâu tiềm thức
    Sống ở đời ray rức mãi được chi?
    Lấy nhớ thương hòa quyện với sầu bi
    Rồi được gì những khi trời u ám

    Ta vẫn biết tình yêu là ảm đạm
    Đến vộ vàng trong tạm bợ vu vơ
    Để ta mơ, cố níu một vần thơ
    Rồi vụt mất hồn ta vào hụt hẫng

    Ta tự hỏi...
    làm sao đừng vương vấn?
    Đừng ôm sầu, đừng mang hận vào tim
    Để hồn thơ còn lại chút bình yên
    Cho quên hết nỗi niềm riêng năm tháng

    Đóng trang sách yêu thương vào dĩ vãng
    Để cho đời vui một thoáng mơ hoang ...

    Hàn Linh




    Comment


    • #3
      Xóm Đêm


      Đêm nằm lại nhớ cố nhân
      Nhớ khu xóm cũ vô ngần yêu thương
      Nhớ hàng me rũ bên đường
      Nhớ giàn hoa giấy ven tường nhà em

      Bóng ai ngồi học bên rèm
      Mùi hương dạ lý từng đêm ngạt ngào
      Đèn vàng hiu hắt nghiêng chao
      Giữa khu xóm vắng soi vào tuổi thơ

      Tuổi hồn nhiên, tuổi dại khờ
      Tuổi mơ, tuổi mộng, tuổi chờ, tuổi mong
      Và rồi đến tuổi long đong
      Xa khu xóm nhỏ theo dòng lênh đênh

      Nổi trôi cuộc sống bập bềnh
      Vượt bao nhiêu trạm, thác gềnh cũng qua
      Đêm về vẫn nhớ ai xa
      Bên hè phố vắng quê nhà tịch liêu

      Tháng ngày buồn hắt buồn hiu
      Chạnh lòng ta nhớ thật nhiều xóm xưa...
      Hàn Linh



      Lá Úa

      Lá sầu úa nhạt chiều hoang
      Xanh xao..gầy guộc..héo tàn..xót xa
      Chiều nay lá nhớ quê nhà
      Hồn bay theo gió về qua với người

      Bên dòng đời...lá chơi vơi
      Bên dòng thương nhớ...lá rời cố nhân
      Băn khoăn lá mãi tần ngần
      Sông chia hai ngã phân vân nỗi niềm

      Đem sầu chất ngập trong tim
      Lá tương tư úa mãi tìm nhớ ai
      Chiều hoang nhỏ giọt trang đài
      Lá sầu úa mộng liêu trai rã rời

      Cuối ngày lá rũ chơi vơi
      Một cơn gió thoảng giữa trời...lá rơi
      Hàn Linh


      Người Xưa

      Người xưa bên ấy có buồn không?
      Sầu nát con tim ảo não lòng
      Khắc khoải ru hồn bao hạ trắng
      Băn khoăn tìm mộng suốt mùa đông
      Tỉnh giấc bơ vơ...buồn ứa lệ
      Giật mình cô lẽ...khóc dòng sông
      Hỡi cố nhân ơi người có biết
      Người giết hồn ta...buổi theo chồng!

      Hàn Linh
      Last edited by Camly; 02-08-2010, 10:25 AM.

      Comment


      • #4


        Lặng Nghe Tiếng Gọi

        Mơ hồ nghe tiếng gọi tên
        Theo cơn gió thoảng bồng bềnh cõi mơ
        Hồn đang ũ rũ thẩn thờ
        Vọng nghe em gọi từ bờ bến yêu

        Một mình ta giữa cô liêu
        Lòng đau trống vắng cảnh chiều hư hao
        Lệ hoang khoé mắt chực trào
        Tim như quặn thắt nén vào nỗi đau

        Đêm về thầm gọi tên nhau
        Cho vơi nỗi nhớ, cho sầu qua mau
        Yêu thương nối một nhịp cầu
        Lần theo tiếng gọi tìm nhau giữa đời
        ...
        Âm thầm ta gọi...người ơi !!!
        Về nghe tiếng gọi giữa trời hư vô...
        Hàn Linh

        Không Có Em...

        chiều tràn dâng nổi nhớ
        Nắng trãi dài hồn trăn trở chơi vơi

        Từng hàng cây trụi lá hứng sầu rơi
        Mây trống vắng đứng giữa trời ngơ ngác

        Không có em...
        gió vô tình đi lạc
        Thoáng bụi mờ mưa lác đác bay bay
        Giữa chiều hoang hồn đau ngã nghiêng say
        Và trái đất cũng ngừng quay dăm phút

        Không có em...
        đường đời dài hun hút
        Bước chân về như hụt hẫng nghiêng chao
        Một mình tôi bên thềm vắng lao đao
        Chiều không em, chiều bước vào hoang tối

        Đời không em, đời buồn trong cằn cỗi
        Tim không em, tim trăn trối bên thềm
        Hồn không em, hồn đau thương phù phiếm
        Anh không em, anh tìm kiếm nơi nao?

        Không em, đời bỗng hư hao
        Ngàn muôn nổi nhớ chất vào trong tim...

        Hàn Linh

        Giá Buốt

        Gió lạnh từng cơn đem giá buốt
        Xuyên vào tâm khảm thấm vào da
        Từng cánh sao rơi buồn não nuột
        Bên rèm cô lẽ nhớ người xa

        Đâu đó thở than vài tiếng cú
        Trăng sầu nghiêng ngã bóng ngọc ngà
        Quặn nhớ môi ai kề hơi thở
        Ru hồn giấc ngủ ấm lòng ta...

        Comment


        • #5


          Nếu một mai...

          Nếu...

          Một mai mình phải xa nhau
          Giữ cho nhau nhé buổi đầu mộng mơ
          Đã từng tháng đợi năm chờ
          Đã từng dệt những vần thơ hão huyền

          Lỡ mai đứt đoạn tình duyên
          Xin đừng rút ván để thuyền chơi vơi
          Tình ngưng, còn nghĩa ở đời
          Đừng thêm mật đắng vào lời chua cay

          Nếu mình buột phải chia tay
          Cũng đâu cần phải đọa đày lẫn nhau
          Tình tranh vẽ chẳng nên màu
          Đâu cần bẻ giá, vò nhàu giấy oan!

          Nếu mai tình bỏ sang ngang
          Đừng đem ngang trái lỡ làng...hận nhau
          Hàn Linh



          Giao Thừa mi hãy qua mau

          Chuông đồng hồ từng cơn gióng giã
          Một bóng sầu vật vã hồn côi
          Thời gian như củng ngừng trôi
          Giao thừa vừa đến, ta ngồi ngẫn ngơ...

          Bỗng đâu đó nổi buồn vô cớ
          Chợt hiện về trăn trở lòng ta
          Xuân về đem những xót xa
          Quyện cùng nổi nhớ về hòa niềm đau

          Nhớ năm trước ta còn tán gẫu
          Đón giao thừa đấu khẩu thật vui
          Năm nay chỉ có bùi ngùi
          Hồn ta như củng nếm mùi cô đơn

          Với tình yêu ta không đùa giỡn
          Chỉ thật lòng đừng bỡn cợt chi
          Mất nhau còn lại được gì
          Có chăng chỉ chút xuân thì bên nhau

          Giao thừa mi hãy qua mau
          Để cho vơi hết nỗi sầu trong ta
          Hàn Linh

          Bên Song Cửa

          Song cửa thưa thưa ánh sáng đan
          Trắng trắng đen đen chẳng rõ ràng
          Có ai bên cửa hồn mơ mộng
          Nhớ người thương cảnh...ý miên mang

          Cuộc sống thương đau quá bẽ bàng
          Hạnh phúc năm nào bỏ lang thang
          Tâm sự dấu chôn nào ai biết
          Ngập lối chiều thu...nắng hanh vàng

          Mưa bão ngập tràn kiếp dỡ dang
          Thêm bao sóng gió cũng chẳng màng
          Tàn mưa nắng tới...trời quang đãng
          Buồn xưa theo nắng bỏ đi hoang

          Nắng nhạt ngoài kia hòa quyện gió
          Ươn ướt hàng mi thấy lẻ loi
          Chớp mắt quệt nhanh dòng lệ nhỏ
          Hết buồn lại thấy mặt trời soi...

          Hàn Linh

          Comment


          • #6
            Xin làm người lính canh

            Nếu phải làm người lính canh
            Anh xin được làm người lính canh cho em ngủ
            Anh sẽ đem cả bầu trời vũ trụ
            Đem hội tụ thành một khoảnh khắc bình yên
            Để ru em một giấc ngủ triền miên
            Để hồn lạc vào miền mộng mơ, hư ảo

            Anh xin làm khoen nút áo
            Kết hàng cài áo mộng mơ
            Anh xin làm nón bài thơ
            Nghiêng che tóc em râm mát
            Anh xin được làm cây quạt
            Về xua cơn nóng ban trưa
            Anh xin làm võng đẫy đưa
            Ru em giấc ngủ ngoan hiền

            Sương về giăng ngập hàng hiên
            Cõi mơ theo gió triền miên bay về
            Ru hồn giấc mộng đê mê
            Anh xin làm lính cận kề đứng canh

            Ngủ ngoan trong giấc mộng lành
            Bao nhiêu phiền muộn củng thành khói sương
            Đắm chìm giấc ngủ thân thương
            Em yên giấc ngủ, đêm trường...anh canh
            Hàn Linh



            Đêm Cô đơn

            Đêm cô đơn trăng hôn gối lẽ
            Gió ngập ngừng lay khẽ hồn côi
            Lá vàng từng chiếc rụng rơi
            Thương ai một kiếp dệt lời thành thơ

            Đêm vàng võ hồn như bỡ ngỡ
            Trăng rã rời, vụn vỡ, chơi vơi
            Tàn thu một chiếc lá rơi
            Ta về nhặt lá giữa trời lập đông

            Rồi nơi đây trăng gầy soi bóng
            Gió thẫn thờ len lén luồn song
            Người xa vạn dặm chờ mong
            Đêm về thao thức muôn giòng lệ tuôn

            Ta ngồi đây sầu dâng cuồn cuộn
            Trăng héo gầy, gió muộn màng lay
            Không gian cách biệt trời mây
            Bao nhiêu thương nhớ vơi đầy ai hay???
            Hàn Linh



            Hoa Xương rồng

            Xương rồng một cánh cô đơn
            Mọc trong gai góc chẳng sờn nét xinh
            Khô khan mảnh đất quanh mình
            Hoa xương rồng vẫn nguyên trinh chữ tình

            Ngậm sương từng buổi bình minh
            Chờ mưa mòn mỏi, mưa hình như quên
            Nét sầu vướng nhụy buồn tênh
            Vẫn hiên ngang đứng, lòng mênh mang buồn

            Dấu lòng, nén giọt lệ tuôn
            Hoa xinh kiêu hãnh nhưng hồn nát tan
            Đêm về giấc mộng đi hoang
            Mơ cơn mưa đến ướt tràn hồn hoa

            Giựt mình tỉnh giấc xót xa
            Hoa xương rồng vẫn bẽ bàng tuổi xuân
            Mặc cho thế sự xoay vần
            Lòng hoa đã quyết chẳng cần đến ai

            Xương rồng một đóa mảnh mai
            Lặng im đứng giữa muôn loài...cô đơn
            Hàn Linh

            Comment


            • #7


              Ta Say

              Bản sầu ca vang trong đêm vắng
              Điệp khúc buồn lòng quặn niềm đau
              Mình ta với một nổi sầu
              Vào trong ảo mộng tìm nhau ngậm ngùi

              Ta tìm say, tìm quên kỷ niệm
              Cõi mộng tình chết lịm trong tim
              Ghé môi uống cạn nổi niềm
              Càng say, càng nhớ, càng thêm ủ sầu

              Tay nâng chén mời trăng bôi tửu
              Chén tình sầu bằng hữu cùng nâng
              Trăng say ngất ngưỡng cung Hằng
              Ta say, ta cuộn vào chăn khóc thầm ....
              Hàn Linh



              Em Đi

              Em đi, trăng củng sầu bi
              Ngàn sao ủ rũ ôm ghì vào nhau
              Em đi, mây ngã phai màu
              Sầu giăng ngập lối niềm đau tận cùng
              Em đi, gió thổi mông lung
              Sương mờ che kín nghìn trùng biển khơi
              Em đi, cỏ úa rã rời
              Lá sầu than khóc rụng rơi bên thềm
              Em đi, nốt nhạc buồn thêm
              Tim như vỡ nát, ruột mềm quặn đau
              Em đi, trời nhỏ lệ sầu
              Giòng tương tư đổ đêm thâu khóc thầm
              Em đi về cõi xa xăm
              Anh và nổi nhớ âm thầm tìm nhau
              ....
              Em đi chẳng hẹn ngày sau
              Cũng từ dạo ấy mất nhau trong đời...
              Hàn Linh

              Anh Sẽ Sống Vì Em

              Nếu có một ngày...
              ...trái tim anh ngừng đập
              Mọi người sẽ tụ tập...
              ...vây quanh tìm cách cứu
              Cả không gian dường như sẽ không còn hiện hữu
              Xe cứu thương bấm còi inh ỏi...
              ...kẻ gọi
              ...người la
              ...nhốn nháo
              ...xót xa
              Một...Hai... Ba...
              Thổi...
              One...Two...Three...
              Breath...

              Đôi tay ai đó đang đè lên ngực anh nghe nặng trĩu
              Tiếng la, tiếng thở hổn hển của người bác sĩ cấp cứu
              Từng hơi thở nóng dồn không khí vào buồng phổi đang dần dần nguội lạnh
              Cuộc sống mỏng manh
              Treo sợi chỉ mành
              ...mong manh...

              Trong mê man, mắt anh nhắm nghiền
              Bổng thấy em, dáng đứng nghiêng nghiêng
              Mái tóc dài buông xõa tự nhiên
              Môi em cười thật hiền
              Ánh mắt quá hồn nhiên

              Em gọi tên anh...
              Tỉnh đi anh... tỉnh đi anh....

              Hồn anh đang mãi đi quanh
              Vào trong cõi mộng hóa thành ngẩn ngơ
              Chợt nghe em gọi bất ngờ
              Hồn như sực tỉnh cơn mơ rã rời...

              Ready...Clear... Shock...
              Người anh giựt bắn theo luồng điện gai góc
              Hồn anh chơi vơi như người đang lặn hụp
              Lụp bụp...
              ...Lụp bụp...
              ...Lụp bụp
              Tim anh lại đập từng nhịp đập của tình yêu
              Sự sống hồi sinh trong đời của kẻ cô liêu

              Anh sẽ sống vì em...
              Anh mãi cần có em...
              Hàn Linh

              Comment


              • #8


                Vẫn Bàn Tay ấy ta thương


                Tay kiêu sa, ngón ngọc ngà
                Thon thon mềm mại hồn ta mơ màng
                Ngón dài ngón vắn đoan trang
                Thương em mười ngón vẹn toàn như nhau

                Bao năm qua, tháng ngày sầu
                Tay xưa nay đã nhuộm màu gió sương
                Vẫn bàn tay ấy ta thương
                Mặc cho ngày tháng đoạn trường chia phôi...
                Han Linh



                Những Vết Sẹo Của Cây bàng

                Những cơn gió hàn...buốt lạnh
                Những chùm mây xám...giăng quanh
                Một cái tổ chim bỏ hoang trơ trọi trên cành
                Một chút cô đơn luồn nhanh vào ký ức...

                Đâu rồi những tháng hè nóng nực?
                Đâu rồi những rực rỡ ngày xuân?
                Như một cánh chim xa bầy bay về miền nắng ấm,
                có bao giờ em ngồi suy gẫm chuyện ngày xưa?

                Em có còn nhớ những bữa sáng nắng chiều mưa
                Những buổi trưa hè ta cầm tay nhau dạo phố

                Những vết sẹo của gỗ...
                trên gốc cây bàng khi hai đứa cố khắc một quả tim
                Những dòng chữ trinh nguyên...
                nguệch ngoạc in hằn theo từng nét sạm chai của ngày tháng...

                Những buồn vui dĩ vãng...
                Theo lối cũ về ngang
                Từng bước nhỏ lang thang...
                Một niềm riêng hiện thoáng
                Lối về như hoảng loạn
                Như vết cắt vào cây
                Gốc bàng cũ còn đây
                Em nơi nào khuất mặt...

                Ta đưa tay lần theo từng vết khắc
                Như tự tay lần vào từng vết sẹo thời gian
                Những ngày thàng cưu mang...
                giờ chỉ còn lại nét gồ ghề của những dòng bút tích

                Giữa chiều đông tĩnh mịch...
                chỉ có cây bàng và một kẻ cô đơn
                Người buông tiếng hỏi cây...
                vết khắc ngày xưa nay có còn rỉ máu?

                Những niềm đau vô tận,
                chỉ có bàng mới hiểu được ta đau
                Những ngày tháng xa nhau,
                chỉ có ta mới hiểu bàng nhớ ai ngần ấy !!!

                Cõi lòng như rực cháy
                Niềm nhung nhớ ai xa
                Nhờ cánh gió bay qua
                Tên ai thầm gọi réo!
                Vết thương nào rồi củng thành sẹo
                Vết cắt nào rồi củng liền da
                Cây bàng đã trãi qua
                Ngàn nỗi sầu năm tháng !!!

                Ngày lại ngày cây bàng như càng thêm vững chãi
                Cành lá vun đầy, cây đứng mãi làm cột mốc thời gian
                Những chiếc tổ bỏ hoang, xuân sẽ đến đem về muôn tiếng hót
                Cho đời thêm dịu ngọt, đón em về bên một gốc cây xưa
                Ta sẽ say sưa, cầm tay nhau khắc ngàn muôn nổi nhớ

                Và ta sẽ khắc...những bài thơ...bất diệt
                Vào gốc cây bàng...để lưu lại...ngàn thu !!!
                Hàn Linh

                Comment


                • #9


                  Để đời còn chút dư âm

                  Sáng tinh sương mặt trời chưa thức dậy
                  Những cọng cỏ mềm run rẫy giữa trời đông
                  Một khoảng trống mênh mông
                  Ngàn tâm sự trong lòng
                  Biết tìm em nơi đâu để vơi đi nổi nhớ
                  Nghe con tim nhói đau tưởng chừng như tan vỡ
                  Ngày tháng đợi chờ...
                  ...mong em trở về đây
                  Lặng lẽ những hàng cây...
                  ...cũng buồn bã như anh

                  Gió khẽ lay cành
                  Giọt nắng mong manh
                  Tia nắng ban mai rọi soi xuyên cành lá
                  Cả người anh mệt lã
                  Vì chưa ngã lưng thức cả đêm thâu
                  Đối diện với nỗi sầu
                  Đương đầu với niềm đau

                  Biết bao giờ ta mới được gần nhau
                  Để nắng xuân tràn về thay cho ngày đông buốt giá
                  Để mảnh đời nghiệt ngã còn lại chút dư âm

                  Ấm lại tình nồng
                  Yêu hoài ngàn năm
                  Hàn Linh

                  Những Nỗi đau thầm lặng

                  Có những nỗi đau thầm lăng...
                  đã in hằn trong tôi theo từng chặng thời gian
                  Có những nỗi nhớ miên mang...
                  đã làm hoang phế hồn tôi trong từng chiều lang thang góc phố

                  Có những đam mê cám dỗ...
                  mãi rình rập quanh tôi để làm sụp đổ cuộc sống bình yên
                  Có những mối tình duyên...
                  đem đến những truân chuyên và muộn phiền trong chiều đông buốt giá

                  Có những lần quỵ ngã...
                  đứng dậy gượng cười giả lã :"chẳng hề chi !!!"
                  Đời thật có lắm khi...
                  đã cố ngoảnh mặt đi nhưng lòng vẫn còn lưu luyến !!!

                  Những bâng khuâng ẩn hiện
                  Làm lay chuyển tâm tư
                  Những trầm lắng ưu tư
                  Làm rối nhừ tâm trí

                  Những niềm đau bất trị
                  Hồn rên rĩ từng cơn
                  Những khoảnh khắc cô đơn
                  Giận hờn và nhung nhớ

                  Có những lần gặp gỡ
                  Rồi dang dỡ xa nhau
                  Có những nỗi đớn đau
                  Đâm sâu vào tâm khảm

                  Từng làn mây u ám
                  Làm ảm đạm chiều đông
                  Có những lúc nhớ mong
                  Cô đơn trong thầm lặng...
                  Hàn Linh

                  Tà áo mùa thu

                  Những chiếc lá thu
                  Theo gió bay vù
                  Về trong kỷ niệm
                  Vương mộng phù du

                  Từ trong cõi hoang vu
                  Em bước nhẹ vào đời
                  Lời tự tình nhắn nhủ
                  Ru hồn tôi chơi vơi...

                  Chiều nay đứng giữa chân trời
                  Cố ngăn dòng lệ tuôn rơi
                  Tự nhiên nỗi buồn ập tới
                  Nhớ em...tà áo ngàn khơi

                  Thu lại đến , em có còn đứng đợi?
                  Dưới hàng cây tà áo mới bay bay
                  Tím vầng mây, gò má ửng hây hây
                  Ôi thương quá! những hàng cây trụi lá...

                  Tôi vẫn nhớ tà áo dài nghiêng ngã
                  Quấn vào người rộn rã một niềm vui
                  Em đi xa giờ chỉ một mình tôi
                  Im lặng nhớ ngậm ngùi trong kỷ niệm...
                  ......................
                  Nỗi sầu vỡ nát con tim
                  Hồn bay theo gió về tìm cõi xưa...
                  Hàn Linh

                  Comment


                  • #10


                    Lá Thu


                    Lá chiều reo trong gió
                    Sương mờ trắng vây quanh
                    Buồn về theo trước ngõ
                    Khóc cuộc tình mong manh

                    Mây hồng nay còn đó
                    Giọt sầu rơi long lanh
                    Lời tự tình của gió
                    Làm rơi lá trên cành

                    Thu về đem thuơng nhớ
                    Lá vàng gió cuốn nhanh
                    Thương cuộc tình đã lỡ
                    Mộng xưa vỡ tan tành...
                    Hàn Linh

                    Nếu Như...

                    Nếu như làm cánh chim trời
                    Leo mây cưỡi gió một đời tự do
                    Nếu được làm chiếc quạt to
                    Thổi cơn gió lớn đưa đò sang sông

                    Nếu như làm áng mây hồng
                    Trôi về phương ấy thỏa lòng nhớ ai
                    Nếu làm vạt nắng ban mai
                    Xua đi ngày tháng phôi phai năm nào

                    Nếu như làm một cánh sao
                    Giữa màn đêm tối bay vào hư vô
                    Nếu làm trăng sáng bên hồ
                    Lung linh soi bóng cho mơ mộng nhiều

                    Nếu như là ngọn gió chiều
                    Rong chơi cho thỏa đìu hiu cuộc đời
                    Nếu là một chiếc lá rơi
                    Bay vèo theo gió cho vơi nỗi sầu

                    Nếu đời biết sẽ về đâu
                    Sẽ không vẽ bức tranh màu đau thương...
                    Hàn Linh

                    Tự Phút Nào...

                    Tự phút nào...
                    Em đem yêu thương ghi đầy trang vỡ
                    Em hát nhạc tình muôn thuở du dương
                    Em nhớ đến anh từng phút tơ vương
                    Em ươm hạt tình vào vườn lưu luyến...

                    Tự phút nào...
                    Anh biết nhớ thương...
                    Dâng tình vương miện
                    Học viết thơ tình,
                    Tập tiếng đàn ca
                    Biết áo em yêu màu tím hoa cà
                    Biết tuổi ngọc ngà hay cài hoa trắng...

                    Tự phút nào...
                    Ta xa nhau cả một trời hoang vắng
                    Thổn thúc cuộc đời trầm lắng tâm tư
                    Ngọc khuyết băng tâm,
                    Ngôn bất nhập từ
                    Đêm tối thẫn thừ,
                    Sầu vương khoé mắt...

                    Tự phút nào mối tình ta chợt tắt
                    Để đêm về hiu hắt một hồn hoang...
                    Hàn Linh

                    Comment


                    • #11


                      Giông bão trong đời

                      Ầm..
                      Tiếng sấm.
                      Trời đất tối sầm.
                      Mưa như trút nước lạnh căm căm,
                      Từng nhánh cây gãy, đổ xuống rầm rầm.
                      ...Nằm...
                      ...sóng soài
                      ...la liệt
                      ...ngổn ngang.

                      Gió rít lên từng cơn hoang mang
                      Một cánh chim ngơ ngác lạc đàn
                      ...Rét lanh...
                      ...co ro
                      ...run lẫy bẫy.

                      Tôi co quắp nằm im không động đậy
                      Giông bão ngoài đời hay trong lòng đang chợt dấy
                      Hồn tái tê như đang chết dần không còn cọ quậy
                      ...Ai nào hay
                      ...buồn thay
                      ...kiếp đọa đày

                      Ngoài kia giông bão ngập trời
                      Lòng ta giông bão chơi vơi hạt sầu
                      Mây mù giăng ngập hồn đau
                      Sau mưa lại sáng, nhịp cầu vồng treo

                      Buồn như củng bỏ đi theo
                      Thuyền xưa đổ bến nhịp chèo buông lơi
                      Đã qua giông bão trong đời
                      Vòng tay nối lại đất trời chung vui
                      Hàn Linh



                      Hình Như

                      Hình như gió củng buồn hiu
                      Chờ trăng dệt mộng sớm chiều ngẩn ngơ
                      Hình như gió muốn làm thơ
                      Cho đời thêm nắng, cho mơ mộng về...

                      Hình như trăng xõa tóc thề
                      Cho ai ngơ ngẩn cơn mê ngập đầy
                      Gió về vén vội làn mây
                      Hôn lên tóc rối vui vầy cùng trăng

                      Hình như tôi nhớ bóng Hằng
                      Cố nhân biền biệt sầu giăng chữ tình
                      Yêu người, người mãi lặng thinh
                      Tôi ôm trống vắng, một mình tương tư......
                      Hàn Linh

                      Một Mai Nếu Chia Ly

                      Nếu một mai chia ly
                      Ta còn lại những gì
                      Bao tình nồng ân ái
                      Giờ theo gió bay đi

                      Một mai nếu chia ly
                      Chỉ còn mảnh tình si
                      Và con tim rỉ máu
                      Buồn thương nhớ phân kỳ

                      Lỡ mai mốt chia ly
                      Tìm ký ức ôm ghì
                      Chắc chiu từng kỹ niệm
                      Trang sử tình ta ghi

                      Hàn Linh

                      Comment


                      • #12


                        Tuổi Hai mươi


                        Hai mươi tuổi, nét trăng tròn
                        Bờ vai mảnh khảnh, mắt còn long lanh
                        Nụ hồng trắng mỏng mong manh
                        Hương thơm ngào ngạt, lá cành xinh tươi

                        Dịu dàng cái tuổi đôi mươi
                        Hồn nhiên trong trắng một thời học sinh
                        Chẳng đau thương, chẳng lụy tình
                        Chưa lần nhung nhớ bóng hình của ai

                        Thế rồi lệ đẫm mắt nai
                        Tuổi thơ đánh mất, gót hài lấm lem
                        Biết yêu đương, khóc bên rèm
                        Biết thương, biết nhớ, hằng đêm biết sầu

                        Tuổi hai mươi đã qua mau
                        Nụ hoa ngã lịm theo màu thơi gian
                        Giựt mình tỉnh giấc mộng hoang
                        Hai mươi năm đã bẽ bàng trôi đi...
                        Hàn Linh



                        Trăng Khuya


                        Nghiêng ngã vầng trăng suối tóc thề
                        Mây sầu lơ lửng thoáng đam mê
                        Gió đông hiu hắc quây hồn lạnh
                        Buồn đến vu vơ...nỗi nhớ về

                        Bất chợt vầng trăng khóc não nề
                        Rơi xuống dương trần giọt lê thê
                        Nhớ ai đỏ mắt hoen giòng lệ
                        Sầu nát con tim...lặng bốn bề
                        Hàn Linh

                        Comment


                        • #13


                          Nụ Hôn cuối


                          Anh hôn em lần cuối
                          Mai này anh đi xa
                          Đoạn đường đời rong ruổi
                          Xa cách cả ngân hà

                          Nụ hoa tình hé nở
                          Chưa tròn đã phôi pha
                          Chuyến tàu tình đã lỡ
                          Qua rồi...cuộc tình ta

                          Nụ hôn cuối trao em
                          Ngây ngất bờ môi mềm
                          Cả đời anh vẫn nhớ
                          Nụ hôn...làn môi êm

                          Một lần cuối trao nhau
                          Hôn như thuở ban đầu
                          Cuộc đời chia hai ngã
                          Nhớ hoài...ta hôn nhau
                          Hàn Linh

                          Chút Tâm tư

                          Ừ thôi em đã đi về
                          Mình anh ở lại buồn thê thảm buồn
                          Lệ sầu ngàn giọt rơi tuôn
                          Chút tâm tư ấy lách luồn vào ta

                          Mưa rơi ướt hạt châu sa
                          Thuyền trăng vượt dãi Ngân hà tìm em
                          Chén sầu uống cạn đêm đen
                          Mượn say sưa để lấp chèn niềm đau

                          Kiếp này xong, hẹn kiếp sau
                          Yêu thương nối lại nhịp cầu cùng ai...
                          Hàn linh




                          Nửa Vầng trăng

                          Nửa vầng trăng khuyết ở nơi đây
                          Chênh chếch nghiêng nghiêng rũ bóng gầy
                          Ai đem nửa mảnh về bên ấy
                          Để còn nửa mảnh khóc cùng mây

                          Một nửa vầng trăng đã lên cao
                          Còn nửa trăng kia rớt nơi nào
                          Người ơi nhặt được xin gìn giữ
                          Ráp lại cho tròn đẹp biết bao

                          Một nửa vầng trăng vẫn còn đây
                          Chờ nửa trăng kia đã bao ngày
                          Nhắm mắt treo nghiêng nằm lơ lửng
                          Rơi vào giấc điệp...mộng cuồng quay
                          Hàn Linh

                          Comment


                          • #14


                            Kiếp Đơn Côi 1


                            Hoàng hôn ngập lối nắng chiều loang
                            Hoa tím bâng khuâng úa nhụy vàng
                            Lẽ bước cô đơn hồn vướng mộng
                            Đơn hành rong rủi bóng lang thang
                            Hoàng mai điểm nụ bên sườn núi
                            Bạch hạc bay cao soãi cánh ngàn
                            Một kiếp đơn côi tìm bóng nguyệt
                            Cả đời cô lẽ kiếm hồn hoang
                            Hàn Linh

                            Kiếp Đơn Côi 2

                            Trăng khuya soi bóng cuối sông Ngân
                            Chẳng vướng sầu đau chốn bụi trần
                            Lấp lánh trên trời sao ngập kín
                            Giăng đầy ngang đất khói phù vân
                            Sầu rơi đêm vắng hoài tri kỷ
                            Lệ nhỏ năm canh vọng cố nhân
                            Gối chiếc bâng khuâng hồn trống trải
                            Hồn lẽ mông lung ý lạc vần

                            Kiếp Đơn Côi 3

                            Bâng khuâng giấc ngũ dỗ mong chờ
                            Thao thức canh dài cố tìm mơ
                            Tiếng dế kêu kêu hòa tấu nhịp
                            Nhện sầu khe khẽ quấn mành tơ
                            Một bóng cô đơn sầu tê tái
                            Hai người hai ngã dạ thẫn thờ
                            Cố dỗ hồn đau vào giấc mộng
                            Tìm người tri kỷ họa vần thơ
                            Hàn Linh

                            Comment


                            • #15


                              Không Có Em...


                              Chiều tràn dâng nổi nhớ
                              Nắng trãi dài hồn trăn trở chơi vơi
                              Từng hàng cây trụi lá hứng sầu rơi
                              Mây trống vắng đứng giữa trời ngơ ngác

                              Không có em...
                              gió vô tình đi lạc
                              Thoáng bụi mờ mưa lác đác bay bay
                              Giữa chiều hoang hồn đau ngã nghiêng say
                              Và trái đất cũng ngừng quay dăm phút

                              Không có em...
                              đường đời dài hun hút
                              Bước chân về như hụt hẫng nghiêng chao
                              Một mình tôi bên thềm vắng lao đao
                              Chiều không em, chiều bước vào hoang tối

                              Đời không em, đời buồn trong cằn cỗi
                              Tim không em, tim trăn trối bên thềm
                              Hồn không em, hồn đau thương phù phiếm
                              Anh không em, anh tìm kiếm nơi nao?

                              Không em, đời bỗng hư hao
                              Ngàn muôn nổi nhớ chất vào trong tim...

                              Hàn Linh

                              Comment

                              Working...
                              X