Unconfigured Ad Widget

Collapse

Announcement

Collapse
No announcement yet.

Huyền Thoại Yêu

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Bóng đêm

    Một nửa đời người kể cũng nhanh
    Rong rêu bám chặt vách tường thành
    Chân tình không thể nào vơi bớt
    Chấp nhận ghi vào kỷ niệm xanh

    Năm tháng tưởng dài nhưng quẩn quanh
    Mấy mươi năm sống giấc mơ lành
    Thói quen nhìn đất khi chân bước
    Cảm xúc yêu thương lẫn dỗ dành

    Chốn cũ quê nhà có mấy ai
    Ta về sum hợp lại chia tay
    Từng con hẻm nhỏ nay càng nhỏ
    Đôi mắt ngại ngùng bất chợt cay

    Hay gật đầu chào người bán rong
    Thường mua vài món để vừa lòng
    Ngồi nghe gió thổi bồi hồi tiếc
    Cái thuở bên sông nước lớn ròng

    Đời trôi giạt – cũng nhớ nhà
    Bóng đêm rồi bóng đêm qua
    vẫn buồn…

    Thuvang

    Comment


    • Đong Đưa Chiều

      Rất nhiều lần khi bước trên con đường
      Chân lững thững và dường như mệt mỏi
      Tay buông thỏng với hành trình sớm tối
      Mà lòng đầy câu hỏi cho ngày mai

      Đi mãi đi hay dừng lại tại đây
      Bao là mong của ngày xưa vẫn đó
      Dọc bờ sông tìm về cây cầu nhỏ
      Ngồi ngó chiều nghe chim gọi tình nhân

      Bỏ sau lưng ngày tháng mộng xa dần
      Con nắng rát bỏng đời mình có phải
      Hay giọt mưa lăn hoài không ngưng lại
      Để khô khan chạm góc cạnh hồn ta

      Giữa bộn bề hối hả nói thật thà
      Không còn cảnh trăng vàng đêm cổ tích
      Người vô tình gặp nhau như vỡ kịch
      Nụ cười tươi rỗng tếch lướt qua mau

      Đong đưa vời vợi chiều nay chiều nào…

      Thuvang

      Comment


      • Em nay…

        Em nay đã bỏ phượng hồng
        Không còn ánh mắt ngày bồng bột xưa
        Ve khờ âm vọng nhặt thưa
        Buồn như trăng lặn sao vừa ra đi

        Giữ hoài mấy cuộc tình si
        Đủ khơi hình bóng xuân thì thân ta
        Sau này sương khói lạnh da
        Là khi rưng rức một ca khúc sầu

        Chung nhau sớm tối con tàu
        Ngược mưa xuôi nắng gối đầu trần gian
        Đêm mơ quá bụa lỡ làng
        Quơ tay chắp nối vội vàng thương thay

        Ừ…
        tìm chi ai đúng ai sai
        Cứ cười trên những đắng cay cuộc đời
        Rồi vui trọn kiếp con người
        Yêu thêm những lúc lỡ rơi ngậm ngùi

        Mùa lần lượt đến thế thôi…

        Thuvang

        Comment


        • Góc Nhớ

          Người cô độc ly cà phê làm bạn
          Nhân thế sầu hạn hán một chữ yêu
          Hồn ong bướm thưa thớt những buổi chiều
          Chỉ có cỏ xanh mơ thân lá mỏng

          Em luống cuống chẳng phải là vô vọng
          Mà vội vàng phỏng đoán cuộc chia ly
          Thấy mong manh ánh nắng chậm bước đi
          Bầy chim sẻ vắng mặt lần tay tính

          Núi thì xa nhìn thấy toàn là đỉnh
          Có buộc ràng bịn rịn giữa nhau không
          Có cảm thông nỗi ngột ngạt tấm lòng
          Bỏ lại tình quê xuôi dòng may rủi

          Trần gian rộng đếm vui buồn từng buổi
          Mây vướng từng tàu lá chuối bờ tre
          Nước lặng lờ con đò trôi thui thủi
          Góc nhớ về chìm ngút bóng sông sâu...

          Thuvang

          Comment


          • Ru Ngày

            Mỗi ngày mỗi lời ru
            Ầu ơ đám mây mù
            Tập nói lời âu yếm
            Để khỏi là chân tu

            Đêm tìm mình thực hư
            Chờ mưa tưới vô tư
            Vuốt ve từng sợi tóc
            Biếng lười tôi đấy ư

            Biết nói gì mai sau
            Điều thích và khát khao
            Lạ kỳ và rắc rối
            Mọi cuộc đời như nhau

            Thêm Hạ thêm nắng giòn
            Bớt tiếng chim véo von
            Bình minh nóng tới sớm
            Phà hơi rát núi non

            Hôm nay buồn hay vui
            Đừng làm phiền mọi người
            Hãy ngồi yên như thể
            Ngắm dòng sông xa trôi...

            Thuvang

            Comment


            • Hạ chờ mưa

              Một trời hoa phượng bỏ đi đâu
              Bạn với tôi nay bất chợt sầu
              Chẳng phải vấn vương điều lỡ vỡ
              Mà thương day dứt phút ban đầu

              Sáng chiều tất tả đời lưu lạc
              Phố xá chen chân kẻ tỉnh say
              Tóc nhuộm thay màu rồi cũng trắng
              Trong nhà cửa đóng đón ngày mai

              Sợ nghe bài hát tình mê đắm
              Biết sẽ ngọt lòng đắng tiếp sau
              Nếu lỡ mình về sang cõi vắng
              Khuyết hao người lãnh nhớ oằn đau

              Có van đừng bỏ lại nơi đây
              Cũng phải nằm yên ở chốn này
              Tử biệt chia ly tri kỷ khóc
              Nên xin yêu chỉ gió và mây

              Côn trùng rả rích cỏ chờ mưa...!

              Thuvang

              Comment


              • Vàng Thu

                Tiếng lá lao xao luồn phải trái
                Rù rì nhánh gió thổi lùa qua
                Thu vừa trở lại từ đêm trước
                Đâu đấy lưng chừng gọi thiết tha

                Hoang vắng cuối chiều lòng chạm khẽ
                Một thời hoa mộng khó mà quên
                Những buồn vui nhặt sau Thu ấy
                Thấm lạnh hồn người đứng dưới hiên

                Thu đã về rồi anh biết không
                Sương giăng triền núi khói mênh mông
                Nửa khuya trăng mẻ chưa tròn mảnh
                Mây trải như đang cố lấp chồng

                Thấp thỏm nhìn Thu tay vẫy chào
                Chân trần thầm lặng giấu hư hao
                Tóc nay thêm sợi không xanh nữa
                Nhuốm vẻ vàng Thu tự lúc nào

                Khuấy tan cái nắng nôn nao
                Trời Thu để nhớ len vào bài thơ?

                Thuvang

                Comment


                • Trăng Thu

                  Thêm lần Thu nữa đến trời Âu
                  Từng lá vàng rơi vỡ mục sầu
                  Cây đã tiễn đưa mùa nắng Hạ
                  Người giờ ngóng đợi hạt mưa Ngâu
                  Giọt sương khuya vắng đòng đành rớt
                  Hơi gió trưa buồn ran rát đau
                  Chỉ có ánh trăng thầm lặng mãi
                  Một mình soi bóng suốt canh thâu!

                  Thuvang

                  Comment


                  • Chiều Bây Giờ

                    Chiều bây giờ chiều nhiều lắm lá rơi
                    Thành phố đó vẫn đông người sinh sống
                    Cõi lòng em hình như đang bất động
                    Tạ từ rồi có phải nợ trăm năm?

                    Bàn tay vẫy từ chối trong âm thầm
                    Hiu hắt quá nằm nhìn trăng tròn khuyết
                    Trần gian ơi hãy đong đầy tha thiết
                    Cho nàng Thu biết nói tiếng tương tư

                    Muốn rất muốn nghe lại những lời ru
                    Bên dòng sông nước chảy bù lúc cạn
                    Vũng lầy đời mình có đôi có bạn
                    Đón nắng mưa ta tiếp tục hành trình

                    Chiều bây giờ chiều yên ổn một mình
                    Rồi vui với
                    một nỗi buồn thui thủi...

                    Thuvang

                    Comment


                    • Tôi và anh

                      Thu còn chút lá cỏ vàng
                      Lòng này có chút bình an phép mầu
                      Sao ta chẳng thuộc về nhau
                      Giản đơn như đó bắt đầu đơm bông

                      Em và tôi vẫn đôi lòng
                      Trở trăn chỉ để mênh mông nhớ về
                      Phím đàn réo rắt say mê
                      Người nghe thầm ước câu thề tròn nguyên

                      Gió khua ngày nắng luân phiên
                      Biết xa là sẽ muộn phiền cả hai
                      Phải không may rủi lá lay
                      Cho hoa kém sắc cho bài thơ sầu

                      Tôi nơi đây, anh ở đâu!?

                      Thuvang

                      Comment


                      • Dấu Chân Hoang...

                        Phố đùa với chiếc lá rơi
                        Em vui chỉ một mình thôi Thu này
                        Vòng tay gió lạnh chiều nay
                        Chạm vào da thịt bờ vai như ngày

                        Khô khan cảm xúc cũng hay
                        Chẳng làm mềm nhũn tình hai đứa mình
                        Hương Thu còn quyện bóng hình
                        Đủ cho khe hở thình lình buồn chen

                        Nắng tàn mây trắng chợt đen
                        Cho người lạc giữa thói quen bộn bề
                        Cơn mưa sắp sửa lê thê
                        Rót đều ngập cả ven lề đường đi

                        Dặn lòng chớ có lâm ly
                        Xót xa đau đớn nữ nhi hãy chừa
                        Hoàng hôn lần cuối hay chưa?
                        Bỗng nghe rõ nét sáng trưa muộn màng

                        Dấu chân lạ lẫm hoang mang...

                        Thuvang

                        Comment

                        Working...
                        X