Unconfigured Ad Widget

Collapse

Announcement

Collapse
No announcement yet.

Thơ Hàn Linh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • #46


    Bóng và Hồn

    Thiên đàng có phải trăm năm
    Trần gian có phải lỡ lầm trong ta...?

    Em về ru mộng Nam Kha
    Hồn say chiếc bóng ngỡ là Cố nhân
    Tưởng xa mà hóa lại gần
    Bóng, Hồn chung mộng bâng khuâng lại về
    Ru đời giấc mộng đam mê
    Ru em giấc ngủ vụng về yêu đương
    Môi nồng đầu lưỡi còn hương
    Men say tình ái còn vương vấn lòng

    Nụ xuân vừa hé nhụy hồng
    Bỗng dưng giông bão chập chùng nổi lên
    Tình mình chưa kịp đặt tên
    Chìm trong mưa gió gập gềnh, tả tơi
    Thuyền yêu chưa kịp về khơi
    Vùi trong sóng nước ngập trời khổ đau...!

    Đưa tay vẽ cuộc tình sầu
    Họa lên lần cuối tranh màu thủy chung
    Đem tình lồng ảnh lộng khung
    Đưa vào kỷ niệm tận cùng nẻo tim

    Cuối ngày trời đất lặng im
    Hồn ta hóa đá, biết tìm Bóng đâu?
    Bên đời bóng đổ hạt châu
    Ta về nhặt lại bóng sầu vỡ tan !

    Trần gian ta ngỡ Thiên Đàng
    Trăm năm rồi củng bẽ bàng...chia xa

    Hàn Linh

    Comment


    • #47

      Xóm Đêm

      Đêm nằm lại nhớ cố nhân
      Nhớ khu xóm cũ vô ngần yêu thương
      Nhớ hàng me rũ bên đường
      Nhớ giàn hoa giấy ven tường nhà em

      Bóng ai ngồi học bên rèm
      Mùi hương dạ lý từng đêm ngạt ngào
      Đèn vàng hiu hắt nghiêng chao
      Giữa khu xóm vắng soi vào tuổi thơ

      Tuổi hồn nhiên, tuổi dại khờ
      Tuổi mơ, tuổi mộng, tuổi chờ, tuổi mong
      Và rồi đến tuổi long đong
      Xa khu xóm nhỏ theo dòng lênh đênh

      Nổi trôi cuộc sống bập bềnh
      Vượt bao nhiêu trạm, thác gềnh cũng qua
      Đêm về vẫn nhớ ai xa
      Bên hè phố vắng quê nhà tịch liêu
      Tháng ngày buồn hắt buồn hiu
      Chạnh lòng ta nhớ thật nhiều xóm xưa...
      Hàn Linh

      Comment


      • #48


        Xuân Say...

        Có người hỏi sao thơ trầm lắng?
        Viết những dòng cay đắng làm chi
        Hồn thơ mang nặng sầu bi
        Ý thơ chất chứa những gì đớn đau

        Thơ tôi viết lệ sầu in dấu
        Dĩ vãng buồn bíu vấu vào tôi
        Những lời tình tự xa xôi
        Theo dòng nghiệt ngã nửa đời nổi trôi

        Xuân lại đến hoa vàng ngập lối
        Thơ vẫn buồn mỗi tối cuồng quay
        Xuân buồn cạn chén cùng mây
        Xuân say ngã xuống...cỏ gầy xót xa !

        Xuân nằm đó võ vàng hoa lá
        Thơ tôi buồn nghiêng ngã theo xuân
        Say sưa kiếp sống trầm luân
        Mặc cho thế sự mãi tuần hoàn trôi...

        Hàn Linh

        Comment


        • #49


          Chiếc Bóng

          Bóng chiều một chiếc đơn côi
          Dài theo dốc núi bên đời quạnh hiu
          Quanh ta một cõi tiêu điều
          Hồn xoay tựa chiếc thuyền xiêu giữa dòng

          Trăng mờ ngủ cạnh bờ sông
          Khuyết đi nửa mảnh hỏi lòng: nhớ ai ?
          Sóng xô bờ, nhịp khoan thai
          ễnh ương hòa tiếng họa bài sầu ca

          Người xưa...chiếc bóng về qua
          Gợi trong tiềm thức hằng hà nỗi đau
          Màn đêm tĩnh mịch u sầu
          Còn ta thao thức tìm đâu bóng người???

          Sương buồn hay giọt lệ rơi?
          Đọng trên phiến đá rã rời giữa đêm
          Thiên đường giờ đã thay tên
          Còn dư chiếc bóng bên thềm nhớ em...

          Hàn Linh

          Comment


          • #50


            Người Xưa

            Người xưa bên ấy có buồn không?
            Có nát buồng tim, có não lòng?
            Khắc khoải ru hồn bao hạ nắng
            Băn khoăn tìm bóng suốt mưa đông

            Tỉnh giấc bơ vơ...buồn ứa lệ
            Giật mình cô lẽ...khóc dòng sông
            Hỡi cố nhân ơi người có biết
            Người giết hồn ta...buổi theo chồng!

            Hàn Linh

            Comment


            • #51

              Comment

              Working...
              X